Lạnh hồn qua lối
qua lối nào hồn em
lạnh một khi tàn rơi
xuyên sâu vào không diệu
chảy ướt hồn tinh khôi
tinh là chất thời mùa
giao cảm một hân trưa
ứa lòng trong cung ngất
thụy xuất tràn cơn mê
ma mị lạc trong vô
khép chặt vòng âm thoa
nhịp ngây chiều thanh tịnh
trắng em ngọc vỡ nhòa
tiếng rên mùi dịu ngọt
lên tận trời không tên
dáng ngà tươi thân xác
tỏa thơm thư quán thiền
đêm hoang vu cứ đến
mà sao không có người
không ta không nhan sắc
chỉ là cõi không thôi
(sg 1/7/2018)
Chủ Nhật, 01/07/2018