THU KHÚC
thu rớt hột
sương long lanh môi ngọt
bước chân về
gió núi lạnh lùng thêm
bờ dương nam
se thắt bóng phai tàn
lần nhớ lại
hoa bừng hôn mắt biếc
tuổi đã chin
xác thân chiều nhung nhớ
hồn đôi mươi
đứng nép bóng tình nhân
xa rồi em
Quy Nhơn buồn tuổi lạ
trời Sài Gòn
lóng lánh giọt mưa sa
bốn mươi năm
núi Buôn Mê tiếng lạ
nhịp thơ ngây
khờ dại mảnh hồn say
nắng đã úa
heo may về khắp nẻo
lỡ giao kề
rối nhịp tuổi tơ vàng
thu đã muộn
khúc nam sầu tê dại
trên đường trần
chim ngủ dưới cội mây
em chợt hiện
như dòng sông linh hiển
nước xanh trong
tắm mát mảnh hồn côi
tuổi đã chin
bước chân đời nhẹ quá
trăng tàn đêm
mắt ướt ngậm ngùi sương !
Thứ Sáu, 09/01/2015