Vỡ bùng xuân nọ
trên nụ xuân em mới vừa
hàm tiếu vùng trắng chia đôi
một trái giành cho non
một vành giành cho nước
ngọt một lần giữa vườn trăng
say một lần giữa thiên nhiên
bao mùa xuân ta đã quên
em đã ra đi giữa đêm
con đường nào ta còn nhớ
sương vàng phủ tóc phù du
từ triêu dương qua tịch dương
chờ mãi vẫn không thấy em
nát hoa nát nụ trong vườn
gió mùa từng giọt phiêu lưu
qua da qua tâm qua vịnh
hồng trong như màu chiêm bao
xanh xao lời tạ tuôn trào
nguyệt sầu em vội rót mau
vào zeus vào hoàng vào đất
vào miền hoang vu tịnh thất
kìa vô tan nhanh vào cõi
không tâm không tình không lời
vụn nát đời bay theo lửa
vỡ bùng xuân nọ theo mưa
ngậm ngọc tìm về hữu chủ
về em theo ánh sao đêm
mới quá lòng lành ai vội
tìm non nước nhỏ về chơi
ôi một lần trăm năm nhớ
tóc tơ xanh mãi trên đồi
(SG vào xuân 2018)