Tinh cầu nào rơi lạc
em từ tinh cầu nào
rơi lạc vào thơ anh
mái tóc ngắn che ngang
và sắc vàng lơ lửng
trong rừng hoa bỉ ngạn
em núp ánh hồng nhan
mắt kiếng xanh như ngọc
xua hồn anh vây quanh
cũng là phương với hoàng
cũng là nếp thụy ngân
cũng sương hoa tình diệu
cũng quán trọ nao lòng
làn môi nào vừa gửi
hơi hương từ giếng khơi
một ánh nhìn tinh khiết
một tia mắt gọi mời
muốn rời cũng không được
muốn vào cũng như không
một tơ hào phiêu lãng
một tưởng ảo phiêu bồng
là em từ xứ cũ
là ta từ trăng mơ
gặp nhau qua giao diện
giữa vạt tình u mê
cứ đến như tuyệt vọng
cứ hôn qua mây trong
cứ xuyên vùng biển động
để vào nơi mù tăm
em vẫn xanh như lá
anh vẫn khô như cây
cây lá mùa biến thể
cũng xa lìa nhau thôi
nhưng cứ tưởng như đã
vào tịnh bằng xác thân
ra tịnh thành ngọn lửa
đốt cháy miền trăm năm
(SG 31/8/2021)