tiếng dạ cầm
sắc nào cuốn hút từ môi
chạy dài trên khe ngực tối
treo giữa hai vùng đồi tươi quá
thơm trắng
bềnh bồng chảy
trên đôi tay ướt sũng
hoa nhũ phiêu bay như mây
nhịp trầm bỗng ngất ngây
đùa với đám cỏ lơ thơ
mắt chết trên biển âm
xoáy sâu hun hút
cho môi khát khao ngậm
suốt hồng
thèm chết mùa thu rớt mong manh
gió bỗng xoáy
mưa bỗng rơi
đôi chân dài
khai mở vùng nước non
trốn vào đâu
hố phiêu bồng quằn quại
giọt hoa ngâm khô khốc
suốt một đời
thanh âm bùi ngùi
xuyên qua nhạc
uyên nguyên ngâm
tiếng dạ cầm
bùng vỡ dưới da khô !
Thứ Năm, 17/12/2015