Rừng phong mê muội
nam triều bắc triều chìm trong hư ảo
mấy mươi năm
qua nhanh như tia chớp
như hoa nắng rớt trên mộ vỹ nhân
ngủ sâu trong vịnh u tịch
đưa tay vớt xác tượng thần
trôi lênh đênh trên giang hà thiên cổ
vô danh nở thành hoa thủy tinh
trấn giữ nam bang
với cây phất trần là hoa hồng đỏ
móng tay son
vẽ trên ngực nhấp nhô
bài ca vong thuộc
kìa nước mắt cung phi rơi trên điện các
rồng vàng lộn sâu trong cung lạc
âm hoa sung mãn
nở nụ cười thánh linh
mút đôi trái mơ bồng bềnh trên
thủy triều trắng
ướt
mềm
như con bạch nhạn mửa nước
nơi bãi đá tơ vàng
âm thầm khai suối hạnh chờ
hồng ngọc cất tiếng rên
bất tận
giữa biển xoắy vô cùng
chạy vội về phía trời nam
không thuyền không bến
tìm nước vô danh
ngập trong ảo sương
cùng em nằm ngủ giữa rừng phong
mê muội
nhốt sơn hà
giữa làn da
thâm tím !