NHAN SẮC HUY HOÀNG
Nhan sắc em trong veo, bay lung linh trong trí nhớ, mắt tình mười sáu gọi xác thân, về đây biển muối chảy tràn trong khe biếc, triết nhân đắm chìm trong giao phối, suối hồng rịn chảy xạ hương bay, huy hoàng trên trang đời trinh thục !
Mở môi hôn người tình mới, trao nhan sắc tinh khôi vào thơ nhạc, em bay lên thiên đỉnh tình với gió vờn vội vã xác thân thơm, hồng hoang đi với hồng nhan, lõa thể tràn về suối ngọc, chảy hoa vàng dưới vịnh ca dao !
Trắng đêm ta bước theo em, hút nhụy hương trên đồi mộng ngọc, Thi Nại là đà sương phủ, ánh Phương Mai bỗng chở thuyền về, thánh linh em nhất thể khai hoa, hào quang nguyên rực sáng, nổ tung anh trong biển mờ Thần khúc, rã rời thân xác hoang sơ !
Chiều nay em lại đến, căn phòng lộng lẫy bóng liêu trai, đôi môi hoàng hoa em ngậm, hoàng thụy về nhả tinh hoa trên mộng, vui vầy em ướt đẫm thoáng giây !
Rồi em vội ra đi, vai trần áo lệch, hương trầm đọng lại trên gối chăn, mái đông còn ngủ muộn, trên dòng mơ còn ngậm tơ vàng !
Vội đi là đi mãi, đất trời gầm thét, cát bay gió hú, phố thị tan hoang, sa trường mờ mịt, xanh xao tìm nhan sắc huy hoàng một thuở, vẫn hư vô biền biệt trong khói mây !
Đi là đi mãi, thoa vàng gõ nhịp, lương mộc héo tàn, bao năm rồi điện tình vẫn trống vắng bơ vơ !