Chào môi em
Không còn là giai nhân em vẫn đến đêm đêm canh giấc ngủ
của loài cây không hoa loài mây không biết
tan vào đâu để tinh chất của thánh mẫu tưới tẩm địa ngục này một ngày hai ngày và cả một mùa
miên viễn dưới chân
Cứ đứng lại không cần thực phẩm của loài lang trung
hãy tiến lên và tiến lên mãi trên mặt nước của hồ động đình phơi xác những con vật lĩnh nam xa lắm về trước thời
xuân thu tối tăm không thấy mặt trời
Hình hài này đã từng mảnh tan theo tình hận tan theo ký ức lầm lỡ trong vườn hồng nhợt nhạt với hương
ân ái chập chờn dưới làn sương mỏng chìm theo dòng thanh giang viễn mơ trói chân người tình bên độc sơn cô quạnh không theo được bóng em lướt nhanh dưới gót hồng nam phương về hôn quỳnh như bên cầu vồng tử biệt
Lưỡi gươm sắc này mi cắt nhanh đi lòng ái quốc của loài long việt bao phủ chín cù lao phương nam dậy sóng
cứ tạm cho là một ngàn năm nữa để cấy hết tinh trùng của loài du mục trong ao ruộng đen thẳm nơi vùng đầm lầy đầy chông gai nở chậm
biến ảo thành
đàn chim lạc bay về qui tụ cỏ cây
thi nhạc minh triết trời phương vô
thanh thanh niêm hoa
vi tiếu tỏa châu nam
nhuộm vàng châu ngọc
ngọc đồng
ngọc thềm
ngọc hải mênh mông
chẳng tan vào đâu
đứng thẳng đầu
bước mau lên
về nguồn bình minh
mở hoan khúc
chào sơn hà
chào môi em …