Nửa kiếp người về không
từng mảnh không còn thanh xuân
chảy xuống trên đã là
và dưới đã co như tổ ong
đọng nước
những đêm vẫn mong
một cái gì
và ngày
rất bình dị bên hố sâu
chia xa
cũng chả hào hứng gì
một dòng đã sang hè
ôm vào thu cũng vội vã
tưởng như xưa
môi ngậm sợi tình phiêu lãng
bên con suối cũng tơ
và sợi nào cũng nhớ
nửa kiếp người
mệt mỏi về không
không về cũng không xong
vì rừng lá bên kia
từng chiếc
rơi âm thầm
xuống bãi tàn đông
tàn đông ngơ ngác
bên hoang vắng
xác xơ cụm nớ
ánh hoa vàng
(SG 17/4/2019)
Thứ Năm, 27/06/2019