Vẫn là những khoảng trống
vẫn là những khoảng trống từ ta đến em
có thời nào không hay vô tình lạnh ngắt một đêm nửa xuân nửa thu gát chân cheo leo
giữa hai vì sao một đã tàn và một đang muốn
giao vào một bóng hình rất nhợt nhạt nhưng vẫn quyến rủ như thời ngọc nữ còn xỏa
tóc bên mái tây hiên
chênh chếch đôi nguyệt đong đưa giữa bờ cỏ dại rất nồng và óng mượt một vết son
lăn tăn như sóng gợn nơi làn môi đã mở
thời vật lộn đêm cũng thực và ngày vô cùng hư ảo
làn da biết cười và đôi mắt biết ngủ nơi cõi không ngày không đêm
và quên mất trên hành tinh này còn có một tình yêu vừa mới nở hoa và tàn đi rất
nhanh
như bay đi bay đi vào trong cung dạ êm đềm
những mộng những thực cũng chẳng là gì ngoài những chữ những nghĩa dày đặc
trong ký ức
và nỗi nhớ mênh mông như bọt biển thời aphrodite biết yêu và trao thân cho cả thần
và người trần tục đầy luyến ái
chỉ là khoảng hở khoảng khép em biết không
chỉ là lông tơ và suối nhạc từ ngàn thiên hà tụ về trong hàm cá trơn bóng lộn ngân
thủy hồng sương phất phơ như ngày
phiêu lãng một chiều thu bay
em vẫn có và ta vẫn không dưới ánh trăng gầy
(SG 27/2/2019)