NGƯỜI TÌNH ĐIÊN
Hắn chậm rãi cầm thỏi gạch nâu vẽ hình hai người đàn bà trên vách tường loang lổ những vết đạn. Một người tóc dài, khuôn mặt tròn như trăng mười sáu. Người kia tóc vừa phủ bờ vai, gương mặt chữ điền thanh tú. Cả hai đều có nét đẹp hiền thục, mặn mà của các cô gái miền thôn dã. Bên trên là thế. Nhưng xuống bên dưới, dáng người của hai nữ nhân có những nét đặc sắc riêng. Người có mái tóc dài thì bộ ngực thanh tân ôm ấp nét xuân thì. Người còn lại thì bộ ngực căng tràn sức sống như cố tình thu hút khách đào hoa.
Dừng tay lại, hắn ngắm hình hai mỹ nhân vừa vẽ. Môi hắn run lên. Hắn thét lớn. Lan ơi ! Huệ ơi ! Hai em đang ở đâu ? Rồi hắn ù té chạy theo con đường đất ngoằn ngoèo dẫn đến miếu cô hồn. Hắn đi về đâu và sống ở đâu, không ai biết được !
Tôi bừng tỉnh như vừa lạc vào mê trận. Hai người trong bức tranh chấm phá thật giống hai người đàn bà tôi đã từng thoáng thấy. Chứng tỏ hắn có nét vẽ tài hoa, sinh động như một họa sỹ chuyên vẽ truyền thần. Hắn thật lạ lùng. Đẹp trai. Hiền lành. Thu hút. Đôi mắt buồn ngây dại như mơ về một cõi xa xăm nào đó.
Hơn một năm sau, hắn lại xuất hiện, vào một trưa hè, với chiếc áo ngắn tay xám nhạt và chiếc quần kaki bạt màu. Tay hắn nhặt vội những tàn thuốc rơi vãi trên đường. Rồi bước nhanh đến chiếc nghế đá trong thư viện. Hắn xé những tàn thuốc và cuộn tròn vào tờ lịch cũ, thành một điếu thuốc mới. Bật lửa đưa lên. Và hắn hút. Hút ngon lành như chưa tùng được hút. Khói thuốc bay lung lơ, thoát ra ngoài cửa sổ. Bỗng nhiên hắn quay lại nhìn tôi. Tôi bất ngờ, rụt rè cất tiếng chào hỏi. Anh Thanh, anh vẫn khỏe chứ ? Hắn mỉm cười. Anh vẫn thường. Hôm nay chợt nhớ nơi đây nên anh lại trở về. Về để tạ tội với vong linh một người đàn bà, vì yêu anh mà phải quằn quại đau thương. Trong những tháng ngày rong ruổi khắp làng quê, vào những đêm trăng sáng, anh bỗng có ý nghĩ ghi lại những kỷ niệm tình bi thảm một thời trên tập vở học trò. Để trao lại cho một người. Một người nào đó có thể hiểu được mình, dù chỉ là một chút, một chút thôi. Cũng đủ ! Anh nghĩ là không còn ai có đủ tư cách như em. Em học giỏi, ẩn dấu nét tài hoa, vừa có cái nhìn thông cảm, trầm lắng. Em rất xứng đáng. Bất ngờ hắn dúi tập vở, lấy từ trong túi quần ra, vào bàn tay hờ hững của tôi. Tôi hơi ngạc nhiên, nói lời cảm ơn. Hắn vội siết tay tôi từ biệt và bước nhanh ra khỏi thư viện như ma đuổi, thoáng chốc dáng hắn đã chìm khuất về phía lũy tre làng.
“ Tôi đến làng này trong một ngày thu nhạt nắng. Cư trú tại căn nhà nhỏ, thuê ở xóm Nam, mở làm quán may, sinh sống. Một chiều gió heo mây, tôi thả bước đến bên chiếc cầu tre. Lặng ngắm bóng mình dưới dòng nước trong xanh lượn lờ. Lòng bồi hồi nhớ về quê ngoại, nơi tôi đã sống cả một thời thơ ấu. Học chữ, học vẽ, học may. Sức học của tôi thường thường bậc trung. Cái ăn cái mặc và những nhu cầu khác trong cuộc sống đã đưa đẩy tôi qua nhiều thôn làng, mỗi nơi tôi chỉ dừng lại một thời gian ngắn, may vá để kiếm sống, vương mang vài ba mối tình non dại. Nhưng khi đến làng này tôi lại có cảm tình ngay. Không hiểu tiền kiếp mình có duyên nợ gì với nơi đây không ?
Đang miên man suy nghĩ. Một tiếng nói nhẹ như hơi thở. Tơ tưởng gì thế, nhớ người yêu phải không ? Tôi giựt mình quay lại. Và thật ngạc nhiên. Một cô gái với mái tóc dài óng mượt, ôm khuôn mặt tròn xinh xắn, mỉm cười nhìn tôi. Không phải, hiện tôi chưa có người yêu ! Tôi buột miệng trả lời. Và nhìn nàng đắm đuối. Sương chiều nhả khói trắng bồng bềnh trên mái tóc người thôn nữ. Sau khi trao đổi một vài thông tin về nhau, nàng cười nhẹ từ biệt, vì có việc gấp phải đi, hẹn gặp lại vào ngày mai. Nơi đây, bên chiếc cầu này ! Tôi hốt hoảng muốn ngăn nàng lại, nhưng sợ mình quá đường đột, nên thôi.
Chiều hôm sau, tôi và nàng lại gặp nhau bên chiếc cầu, gió thu nhẹ và mây trắng lững lờ trôi về cuối chân trời. Hôm đó nàng mặc một bộ đồ bà ba, áo xanh dương, quần lãnh đen, tóc thả dài, ánh mắt thoáng chút buồn. Sau những thẹn thùng, nàng tâm sự về cuộc đời nàng. Nàng tên Lan. Nhà nàng nằm cạnh dòng Thanh giang, bên kia dãy núi. Năm nay nàng vừa tròn hai mươi. Nàng lấy chồng cách đây một tháng. Nhưng không sống được với chồng, nàng bỏ nhà ra đi. Về thôn này tá túc ít hôm tại nhà một người chị, rồi sau đó nàng cũng chẳng biết mình đi đâu. Tôi thật lòng xót xa cho cô gái trẻ, nhưng phận mình cũng bèo dạt mây trôi, tha phương cầu thực. Tôi ngõ ý mời nàng về chơi tại nhà trọ của tôi. Đôi mắt nàng long lanh cảm động. Thôi anh, em không giám. Em đi về đây. Có khi ngày mai em phải về nhà mẹ em. Từ biệt anh. Cuộc gặp này là một kỷ niệm, em sẽ lưu giữ nó trong lòng. Nàng vội vã bước đi. Tôi nói với theo. Tối nay có đêm văn nghệ ở Thọ Nghĩa, em cùng đi xem với anh, em nhé ! Nàng nhẹ gật đầu và bước nhanh về phía xóm Trung.
Tối hôm đó trai giái trong làng vui vẻ đi về tụ điểm văn nghệ. Tôi cũng đi theo, mong sao gặp được nàng. Vừa đến trường Cơ bản thì thấy nàng đang đứng đợi, gặp tôi nàng vội nhập vào đoàn người, đi gần bên tôi. Buổi văn nghệ xem cũng được, nhưng tôi và nàng chẳng còn lòng dạ nào để xem. Tôi nắm tay và đưa nàng ra khỏi tụ điểm. Hai chúng tôi rời bỏ đoàn người xem, vội trở lại con đường lúc ra đi. Nhưng đến giữa gò Dông, chúng tôi rẽ trái, đi xuống bãi cỏ xanh xuôi về phía sông Tranh. Trời dịu mát. Bóng trăng tơ tỏa ánh sáng lóng lánh lên dòng nước nhẹ trôi. Chúng tôi ngồi kề bên nhau trên bãi cỏ gần bờ sông. Tôi chưa nói gì, nàng đã vội cởi bỏ áo quần ngoài và chạy nhanh xuống bãi sông. Tôi giật mình, có thể nàng trầm mình chăng ? Nhanh chóng tôi trút bỏ áo quần và phóng mình xuống dòng nước bên nàng. Em làm gì vậy ? Em thấy nóng trong người, nên xuống tắm một lát để quên đi những sầu muộn trong lòng. Anh sợ em chết đuối hả ? Không đâu, vì nhà em nằm cạnh dòng Thanh giang nên từ nhỏ em đã biết bơi và chơi đùa với lũ bạn trên sông nước vào những dịp hè về. Giờ tôi mới an tâm. Tôi thấy nàng đẹp quá, đẹp như tiên nữ trong truyện thần tiên. Tôi vội ôm nàng và vô tình đặt một nụ hôn lên đôi môi hồng phấn. Nàng không từ chối. Và chúng tôi hôn nhau say đắm trong dòng nước. Nàng cỏi bỏ những mảnh vải còn lại trên người, ném vào bờ cỏ. Một tòa thiên nhiên tuyệt mỹ, lổ lộ dưới ánh trăng. Tôi cũng cởi bỏ tất cả. Thời gian như ngừng trôi. Chúng tôi ôm nhau, mơn trớn cho nhau, và dìu nhau vào bờ. Trên thảm cỏ mượt như nhung, xác thân nàng căng tràn mời gọi, chúng tôi đã cho nhau những gì mà hai kẻ mới yêu nhau muốn cho. Nàng lăn lộn và la lên. Đau quá anh ơi ! Tôi ngạc nhiên ! Em vẫn còn là một trinh phụ sao ? Dạ ! vì chồng em không phải là một người đàn ông ! Một tháng làm vợ, hắn chỉ yêu em bằng tay và bằng miệng. Em tởm lợm. Nên mới ra đi ! Giờ thì em đã trao đời con gái cho anh, anh biết không, anh yêu, người yêu đầu đời của em ? Tôi ngập chìm trong hoan lạc và hạnh phúc. Đây là người con gái đầu tiên tôi yêu với nhiều cảm xúc si dại. Tôi thầm cảm ơn duyên kiếp đã đưa đẩy chúng tôi gặp nhau. Vừa mơ màng suy nghĩ, bỗng những tiếng la hét chói tai của ai đó vọng đến. Bắt tụi nó đi. Vi phạm thuần phong mỹ tục ở cái làng này, không được đâu ! Tôi vội nhặt áo quần trao cho nàng. Nhanh chóng nàng mặc vào người, tôi cũng thế. Đám người đi xem văn nghệ vây quanh chúng tôi và đưa chúng tôi về trụ sở thôn. Ông cán bộ ở đây xem xét và sau khi biết chúng tôi là người ở nơi khác mới đến, nên chỉ nhắc nhở vài lời, không phạt vạ và cho chúng tôi về. Nàng lên tiếng cảm ơn. Trên đường về, tôi siết tay nàng và nói nhỏ vào tai nàng, chúng ta đã thắng. Tình yêu đã thắng những lề thói cổ hủ !
Tôi đưa nàng về tận nhà. Nàng nắm tay tôi rưng rưng từ biệt. Tôi hứa ngày mai sẽ đến thăm nàng. Nàng im lặng không nói gì. Tôi nhớ nàng quay quắt. Cả đêm trằn trọc không ngủ được, chỉ mong trời mau sáng, để đến với nàng. Sáng tinh mơ hôm sau tôi đã có mặt tại nơi mà tôi đưa nàng về đêm qua. Nhưng cửa đóng then cài, không một bóng người. Tôi men theo góc nhà thì gặp một lão phu. Như hiểu ý tôi muốn hỏi gì. Lão cho biết, vào khoảng nửa đêm, hai chị em nàng đã khăn gói ra đi, có lẽ là đi về phương nam, lão không rõ ! Tôi hụt hẫng. Bước đi chới với. Nàng bỏ tôi ra đi, không một lời tự biệt ! Thế là hết. Tình yêu của tôi với nàng như trong truyên liêu trai. Nàng là hồ ly hay tình yêu tôi là ảo ảnh ? Tôi mụ mị cả linh hồn, cuộn người trong chăn, không ngủ được, thao thức, nhớ thương em suốt cả tuần trăng. Người tôi gầy rạc. Tôi rời quán trọ, trở về quê ngoại, mong nguôi ngoai mối tương tư sầu muộn !
Khi nỗi buồn phần nào vơi đi, tôi lại quay về căn nhà trọ xưa, nhưng người chủ thấy tôi bỏ đi lâu quá, đã cho kẻ khác thuê. Tôi lê bước chân lần theo con đường đất, lên xóm Bắc, để mong tìm thuê một quán trọ khác. Một người đàn bà độ tuổi ba mươi, đang đứng trước nhà, thấy tôi có vẻ quen, bèn cất tiếng gọi. Thanh phải không ? Em đi đâu mà lạc lên xóm này ? Tôi ngỡ ngàng. Sao chị lại biết tên em ? Khó gì, chuyện tình một đêm của em và Lan, cả thôn này ai mà không biết ! Nhưng cho chị xin lỗi, chị đã khơi dậy vết thương lòng của em rồi phải không ? Tôi không nói gì, chỉ hỏi chị có nhà cho thuê không. Chị vồn vã, có, em vô đây xem có vừa ý không. Tôi theo chị bước vào trong nhà. Bây giờ tôi mới chú ý đến chị. Chị ăn mặc giản dị, bộ áo quần màu vàng nhạt, điểm hoa văn thanh nhã. Dáng người thanh tú, mái tóc ngắn, khuôn mặt đầy đặn, đôi môi hồng tươi. Nhà chị rộng lắm, vườn cây trái bao quanh, trước nhà về phía trái, có một ngăn nhỏ, cửa đi mở ra phía mặt đường, vừa đủ cho một người ở, rất thích hợp để mở quán may. Thế là định mệnh đã trói tôi vào với người đàn bà nhan sắc kia.
Tôi giao ước với chị là thuê nhà để mở quán may trong vòng một năm. Còn tiền thuê, chị nói là sẽ tính sau. Chiều hôm đó tôi cho người đem chiếc máy may, từ căn nhà thuê cũ về đây. Hành lý tôi gói gọn trong chiếc xách tay. Tôi sống thật đơn giản, đam bạc. Ăn uống tự nấu, ngủ nghê một mình một cõi. Mấy ngày đầu thì khách đến may thưa thớt, nhưng một tháng sau thì khách cũng khá. Tôi làm việc quần quật suốt ngày, không có thì giờ, có khi tôi phải ăn bánh tráng. Hai tháng ở đây, tôi dành dụm được ít tiền, gửi người quen đem về cho ngoại, vì ngoại đã già và sống một mình ở quê.
Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi, nếu không có những chuyện mà minh không ngờ được.
Hôm đó, vào lúc nửa đêm, tôi chưa ngủ vì phải may gấp một bộ đồ cho người quen, tôi bỗng nghe bên phòng ngủ của chị có tiếng rên đau quằn quại. Tôi quơ vội chiếc đèn dầu trên bàn, bước ra phía sau, gõ cửa phòng của chị. Không có tiếng trả lời, tôi xô nhẹ, cánh cửa chợt mở, hình như cửa không cài chốt. Tôi thấy chị đang nằm trên giường, chăn đắp hờ hững trên người. Tôi lay chị, người chị ướt đẫm mồ hôi, chị đang sốt. Chị mặc một bộ đồ ngủ màu trắng vải mềm hơi cũ. Tôi kéo chăn bỏ sang một bên. Chị ngồi dậy và đòi uống nước. Tôi ra bàn lấy nước cho chị, chị uống một hơi, có lẽ vì sốt quá nên mất nước chăng ? Tôi hỏi chị trong người có sao không ? Chị nhìn tôi lắt đầu. Không sao đâu em. Chị bị bệnh mấy hôm nay, chị lại đắp chăn nên sốt cao mê sảng, nhà có con bé giúp việc nhưng nó vừa xin phép về quê thăm mẹ. Hôm kia chị có chút việc phải ra ngoài, giữa đường gặp mưa, nên chị bị cảm, giờ có ai cạo gió, chị sẽ đỡ ngay. Tôi lo lắng cho hoàn cảnh đơn chiếc của chị và ái ngại chẳng biết mình có giúp được gì cho chị không. Hay là em cạo gió cho chị đi ? Đêm hôm khuya khoắt biết nhờ ai ! Chị có ý thăm dò, thử tôi có giúp chị không. Cạo gió ! Cái này thì em cũng biết đôi chút. Em sẽ gúp chị. Được lời, chị quay lưng về phía tôi, không quên chỉ chai dầu gió và đồng bạc cạo để trên đầu giường. Tôi nhẹ nhàng kéo vạt áo sau lưng chị lên, thoa dầu và cạo nhẹ. Chị không mặc áo ngực, lưng chị trắng, không một vết nám. Mùi mô hôi đàn bà và mùi dầu làm tôi ngây ngất. Run run, tôi đưa tay cạo ngang lưng chị, từ trên cổ xuống đến thắt lưng. Chị rên nhẹ có lẽ vì nhột hay vì xúc cảm. Cạo xong phía lưng tôi ngưng lại, có ý chờ chị chỉ bảo tôi phải cạo tiếp những đâu. Hiểu ý, chị xoay người lại, kéo áo phía trước lên. Đôi mắt chị nhìn chăm chăm vào tôi. Tôi ngượng ngùng, nhưng vẫn đưa mắt vào đôi gò bồng đảo xinh xắn của chị. Thật là một tuyệt phẩm của tạo hóa ! Tôi có còn tỉnh táo đâu mà cạo theo đúng bài bản, tôi đưa đồng bạc bao quanh bờ ngực nở nang của chị, xoay đi xoay lại không biết bao nhiêu lần. Đến khi bên tai tôi vang nhẹ những âm thanh. Thôi em, được rồi, cho chị nằm xuống, chị cũng thấy đỡ phần nào, nhưng chị sợ nằm một mình khi đau yếu, em có thể giúp chị đêm nay được không ? Em nằm phía ngoài để thăm chừng chị nhé ! Chị kéo chiếc gối ôm chắn dọc giữa giường. Tôi từ từ đặt dụng cụ cạo gió vào chổ cũ, và không có cách nào từ chối, tôi đành nằm xuống, gần mép giường bên ngoài, hồn đầy tơ tưởng. Vì thức khuya, quá mệt, tôi chìm nhanh vào giấc ngủ. Khoảng đâu ba bốn giờ sáng, tôi sực tỉnh vì trên ngực tôi có một bàn tay nào đó đè lên. Biết là bàn tay của chị, tôi nhẹ nhàng nắm lấy, đưa về phía môi, hôn nhẹ. Chị tỉnh giấc. Rút tay về. Em ! em xem người chị có đỡ sốt chưa ? Tôi đưa bàn tay mình đặt lên ngực chị, chỗ mảnh áo đã được kéo lên. Chị đã hết sốt rồi, người chị đã mát dịu, chắc mai chị sẽ khỏe. Nhưng chị đã giữ bàn tay tôi trên ngực, không cho tôi kéo về. Tôi đánh bạo xoa ngực chị, hai trái đào chín nở tràn trên tay. Và tôi đưa đôi môi thám hiểm khắp vùng thiên thai ẩm ướt của chị.
Không còn biết mình là ai, chúng tôi ôm nhau đắm chìm trong lạc thú. Một lúc sau tôi trở dậy, người lâng lâng rời rã, nhưng chị thì tươi vui mỉm cười. Hạnh phúc quá Thanh ơi ! Không ngờ chúng mình lại có duyên hạnh ngộ như thế này ! Từ nay Thanh nên gọi mình là Huệ. Hai ta gọi tên nhau như thế, có được không ? Thay cho câu trả lời, tôi khóa miệng nàng bằng một nụ hôn nồng cháy. Tôi và nàng lại quấn nhau trôi vào biển hoan lạc.
Ngày hôm sau, tôi nấu cho nàng một bát cháo hành. Ăn cháo xong, nàng khen ngon, nụ cười ngọt ngào, cảm ơn tôi không ngớt. Bây giờ tôi mới thực sự chiêm ngưỡng thân xác nàng. Nàng đẹp như thiên thần, bờ ngực trắng nõn, da thịt mịn màng, dáng chuẩn của người đàn bà đã phát tiết trọn vẹn tinh hoa, ăn nói lịch sự văn nhã, chứng tỏ nàng là người có học. Hôm sau nàng khỏi bệnh, có thể là do cuộc ân ái sau bao năm chờ đợi đã xua hết bệnh cho nàng chăng ? Tôi chẳng biết, nhưng rất mừng vì sức khỏe nàng đã hồi phục. Hai tay tôi ôm vội lấy nàng, một nụ hôn nữa cháy bỏng trên môi !
Tiếp đó là những tháng ngày hạnh phúc nhất của chúng tôi. Đêm nào chúng tôi cũng ân ái, vui đùa và trần truồng tắm mát cho nhau. Nàng không ngần ngại tâm sự về cuộc đời mình. Em sinh ra trong một gia đình khá giả, cha em là lương y nổi tiếng trong vùng, dưới em có hai người em trai, đứa lớn trạc tuổi anh, (anh bao nhiêu tuổi rồi nhỉ, hai lăm phải không ?) Năm nay em tròn ba mươi. Em đã được cha cho đi học, để biết chút chữ nghĩa mà sống với đời. Sau đó em nghỉ học và lấy chồng năm hai mươi tuổi. Chồng em ở xã khác, cũng là người hiểu biết, đã tình nguyện tham gia vào bộ đội kháng chiến chống Pháp. Vợ chồng em chỉ gần nhau vừa đúng một tháng. Rồi chàng lên đường ra biên khu. Thư từ qua lại thưa dần, và dứt hẳn vào năm em hai mươi hai ! Từ đó đến nay, em vò võ ngóng trông. Khuê phòng quạnh vắng, nhìn ánh đèn khuya mà nức nở trong lòng ! Em trở thành cô phụ trẻ, cho đến khi gặp anh.
Anh là chiếc phao cứu khổ đời em, em đã hồi sinh, tình yêu và luyến ái đã mở cửa trong em. Em đắm đuối đến nghẹt thở trong vòng tay yêu thương của anh. Anh biết không ? Ngưới tình tuyệt vời của em !
Nàng thao thao bất tuyệt, đến khi tôi ôm trọn người nàng vào lòng, và hôn dại khờ lên bờ ngực thơm như hương sữa, nàng cười lớn và nằm đè lên người tôi. Chúng tôi lại ân ái nhau sâu đậm như chưa bao giờ được ân ái. Tinh tủy chúng tôi hòa quyện vào nhau trong hố thẳm yêu thương.
Ba tháng sau nàng tắt kinh, nàng hốt hoảng, nhưng tôi thì mừng rỡ. Anh hạnh phúc quá vì chúng mình sắp có con. Nàng buồn buồn, lảng sang chuyện khác. Ngày tháng như thoi đưa, tôi vẫn vất vả làm việc và yêu nàng như một người vợ đảm đang. Ban đêm nàng vẫn hạnh phúc sống bên tôi. Nhưng ban ngày thì nàng trầm ngâm ít nói, hình như nàng cố che dấu một nỗi buồn sâu kín nào đó.
Một hôm tôi đang làm việc thì có một người thanh niên bước vào. Nhìn hắn tôi biết ngay là em của nàng. Hắn giận dữ buông những tiếng chửi thô tục. Mầy là ai mà dám làm những việc vô đạo như thế. Tôi tức quá xô hắn ra ngoài. Anh nên vào nói chuyện với chị anh đi. Tôi đóng cửa, bàn tay run lên, tôi muốn đập phá tất cả, xô ngã cả thế giới này cho vỡ nát tan tành. Tối đến tôi qua phòng nàng, nàng buồn quá, khóc tức tưởi, kể ra hết sự tình. Chuyện tình của nàng và tôi đã đến tai cha nàng, và những người thân quen ai cũng biết. Tôi ôm nàng và cùng khóc. Em bảo bây giờ anh phải làm sao đây, hay là anh nhờ người mai mối đến xin cưới em ? Nàng lắc đầu. Không đời nào. Em biết rất rõ tính khí của cha em. Ông không bao giờ tha thứ cho hành vi này của em. Ông là một nhà nho hương nguyện, độc tài, gia trưởng nhất trong cái làng này. Có ủy mị gào khóc mấy thì cũng vô ích thôi. Chúng ta hãy đứng lên, hãy kiêu ngạo nhìn thẳng vào cuộc đời tăm tối này, đạp lên nó mà đi, bất cần ! Tôi quỳ xuống hôn vào bụng nàng, nơi đứa con đang cần sự ấp yêu của cha mẹ. Con ơi, sao con lại bất hạnh như thế ! Và những giọt nước mắt bây giờ của chúng tôi lại chảy ngược vào tim. Hay là anh đưa em về với ngoại, hai đứa mình chung sống đạm bạc có nhau ? Em buồn lắm, nàng mệt mỏi trả lời, anh về phòng anh đi, em muốn nghỉ ngơi một mình, có gì ngày mai ta sẽ tính.
Ngày mai và những ngày kế tiếp, nàng chỉ quanh quẩn trong phòng. Chuyện tôi gợi ý, nàng cũng không muốn nhắc đến nữa. Tôi không được vui, nhưng cố nén lòng để an ủi nàng, còn nàng thì vẫn yêu tôi nóng bỏng như ngày nào, mặc dù trong ánh mắt nàng có một chút gì ẩn giấu.
Khoảng nửa tháng sau tôi nhận được tin buồn. Ngoại tôi đã mất. Tôi vội từ biệt nàng, về cư tang ngoại. Nàng rơm rớm nước mắt, gửi lời chia buồn, và mong tôi sớm trở lại. Lòng tôi quặn thắt, không biết lúc vắng tôi nàng có mệnh hệ gì không ? Bao mối ưu tư tràn ngập trong lòng.
Một tháng cư tang xong, tôi trở lại nhà nàng. Thì, than ôi ! Nương dâu đã hóa thành biển xanh ! Về đến đầu xóm Nam tôi được tin nàng đã treo cổ quyên sinh. Một người đàn bà trạc tuổi bốn mươi, mặc bộ đồ bà ba xám tro, nước da ngâm đen, đôi mắt sáng, chận tôi lại. Này em ! Em không nên trở về nơi ấy, vì hận thù còn bao phủ cả căn nhà, dòng họ nàng đã đổ hết tội lên đầu em, họ nói vì em mà nàng mới chết. Hãy nghe lời chị đi, vô lánh tạm nhà chị để tránh kẻ dòm ngó, chị sẽ trao lại cho em kỷ vật mà nàng đã ủy thác. Tôi như xác không hồn, chị đưa tay dắt tôi vào nhà. Nhà chị tuy nhỏ, nhưng đồ đạt bày biện rất ngăn nắp. Chưa kịp cảm ơn, chị đã trao cho tôi một túi vải màu trắng. Mở ra tôi thấy một lá thư nhỏ và đôi nhẫn vàng, như đôi nhẫn cưới mà tôi thường thấy trong các buổi lễ thành hôn. Tôi đọc ngấu nghiến từng dòng chữ trên lá thư của nàng.
Anh Thanh,
Khi anh trở lại nơi đây thì em đã không còn trên thế gian này nữa. Em và bào thai – con của chúng ta, đã đi vào cõi hư vô. Em thù ghét loài người, thù ghét những thành kiến lỗi thời bao đời nay. Anh yêu ! Em không bao giờ thỏa hiệp với bất cứ ai, với bất cứ lề luật nào. Em là em. Em là của anh. Em là tín đồ của Tình đạo, đạo đầu tiên trên trái đất này, đã khai sinh ra muôn loài. Chúng ta mãi mãi có nhau dù vũ trụ này có thế nào đi nữa. Em tự chọn cái chết, không sợ sệt, không ủy mị. Nhưng em phải cảm ơn anh, sáu tháng trời, tuy ngắn ngủi nhưng anh đã cho em tất cả tình yêu của anh. Em chìm đắm trong hoan lạc, bay bổng lên chín tầng trời của hạnh phúc. Bao nhiêu đó cũng đủ cho một kiếp người. Em không mong gì nữa. Anh ơi ! đôi nhẫn này, một chiếc em trao cho anh, một chiếc nhờ anh vùi sâu dưới nấm mộ em, tượng trưng cho cuộc hôn phối bi tráng của chúng ta trên cõi đời nghiệt ngã này. Hôn anh ! Vĩnh biệt anh !
Tôi hôn lá thư, nước mắt tuôn trào. Chị khuyên tôi nên bình tĩnh, có làm gì thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi. Tối đó theo lời chỉ dẫn của chị, tôi lên xóm Bắc, lần đến gò Dông, nơi bờ dốc ngày xưa tôi và Lan đã cùng ngồi bên nhau. Trước mặt tôi là một nấm mộ mới, đó chính là mộ của Huệ và đứa con đang còn trong bụng nàng. Tôi thắp ba nén nhang cắm lên mộ, và lấy chiếc nhẫn vùi sâu vào lòng mộ. Tôi lâm râm khấn nguyện, em hãy tha thứ cho anh. Chúng ta chỉ là những nạn nhân khốn khổ của cái xã hội này ! Tôi khóc sướt mướt bên mộ nàng và trôi vào giấc ngủ lúc nào không hay ! Những giọt sương non rơi trên má đã đánh thức tôi dậy. Hình như là trời đã hửng sáng. Nghe lạnh trong người, tôi vội mặc chiếc áo len vào, đốt thêm cho nàng ba nén nhang, Nén đau thương vào lòng, chắp tay lại, tôi vái chào giã biệt nàng !
Từ đó, tôi bỏ hết công việc, lang thang qua biết bao hang cùng ngõ hẻm, như một người điên, đi xin cơm thừa canh cạn để sống qua ngày. Tôi hành hạ đời tôi cho tan nát thê lương ! Cho chừa cái thói tình hoa ! Tình hoa ơi ! Vì mi mà ta đã gây đau khổ, bi thương cho nàng ! Ta là một thằng khốn ! Ta sống có ích gì ?”
Đó là vài câu chuyện tình tuyệt vọng mà hắn đã ghi lại trong quyển vở học trò. Tôi chép ra đây để nhớ đến hắn, một kẻ đa tình, bất cần đời nhưng rất thủy chung và hai mỹ nhân một thời tôi rất ngưỡng mộ. Đa tình đa lụy ! Hồng nhan bạc mệnh ! Có phải thế không ?
TÁC PHẨM ĐĂNG CÙNG NĂM
| Tiêu đề bài thơ | Ngày đăng | |
|---|---|---|
| khúc tình không | 10/07/2015 | |
| hầu nhơn hành | 4/07/2015 | |
| Qua đồi sương | 27/06/2015 | |
| Cung đường ly biệt | 25/06/2015 | |
| MA TÌNH HƯƠNG | 24/06/2015 | |
| Thư gửi người tình cũ | 30/05/2015 | |
| NÀNG | 8/05/2015 | |