Phù du bướm
ta ra đón em
trên con đường hoang
con đường mười sáu
con đường cỏ non
nắng long lanh
trên môi thơm ngà ngọc
mắt dại khờ
xuyên thấu ngực phù du
phù du bướm
phù du hoa ngây ngất
nút ngọc ngà
thơm sương móc mù khơi
nhập vào đáy
càn khôn rên tiếng lạ
thân vỡ òa
tiếng nất mùa thu ơi
rơi nhẹ âm hoa
bay lên thượng thanh
cơn co giật
run người phóng tinh anh
miệng chảy thủy
âm long lanh tinh chất
say tình thoa
chết vội trong thánh linh
tỉnh rồi em
nhìn đất trời mới quá
mỏi mê này
bùn nước ngập chân sen
gió vô thường
thổi bay tan xương cốt
da thịt mềm
rời rã trong biển đen
biển mộ thạch
nối dài vô tận xứ
vô tận người tan xác
dưới trời đau
những con thú vô tâm
lên tiếng hát
biết ngàn sau
nhan sắc có còn không ?
Thứ Tư, 19/04/2017