Khe ấy phù du
như phiến đá sần sùi em phơi
hình hài cổ quái trên trang sách
mõm hoa và xác những con vật nguyên sơ
treo chùm rễ đa loạn
thả mùi nồng từ thời nào
từ đất ẩm bộ lạc
chảy ra dòng sữa sét
đục và trắng đẫm u mê
là em sao giọt tình bắn vào ngực
vào rốn vào nơi um tùm
những tiếng rên và sợi khát
nhột lắm thẩm vân ơi
mò mẫm trên cây mầm cổ
trổ hoa thấm đỏ bao năm đó
ngâm và nuốt thật sâu
trong thăm thẳm hạt châu
bật tràn lửa em đến
cháy đỏ sơn hà ngã sấp
vẽ một đường gãy khúc
phủ lên mái tóc mù
em vẫn cứ hát mãi bài kinh ca
nguyệt ca
nhịp ca
xuất ca
ngất ca
mộng ca
trên môi dính cục hoan
lạc đeo hai vết sẹo nơi cõi sướng
sá gì một kiếp nhai
cứ nhai đi nhai hoài không mỏi
kama vỡ bùng khe ấy phù du
bay vù lên và phọt ra
nơi sáu nẻo luân hồi
nhưng sao vẫn cứ thèm mãi
phải không em cháy
bỏng như chiếc lò bát quái
thời nữ oa ngậm phục hy ?