Cày trăm năm ruộng khổ
lộn nghịch môi
du vào nơi âm tích
dương lộng bóng
reo xả đêm nguyệt lồng
.
nâng lên phím dao
trì như thủy
hương hẽm như lá
đắp ấm bờ da tạng
hạt mồ hôi rơi vào hư
.
cùng tận mong manh
thiên cứ chảy
nhiên cứ rút
những hạt nước cứ cô
những hạt muối cứ độc
.
hút tinh thể trao truyền
cứ giả vờ là phúc
kéo mãi cuộc vong thân
một đêm bỗng thấy tàn hơi
.
cái mỹ cũng chỉ là
thoáng đến thoáng đi
mơ hồ như chân biến phương hiện
hố tiêu tao vừa cạn
.
hoàng phùng nằm phơi sậy
rệu rã từng giây
héo hắt lêu xêu âm xứ
vẽ đầy ngẫu tượng cuộc chơi
.
con rối cứ quay
múa cứ ngay
hạt tình úp rồi nẩy
lần hôn vân hú như ngây
.
có đích nào đến
có phương nào đi
ngậm hạt đắng
cày trăm năm ruộng khổ
vỡ hoang một nấm mồ
.
đem nguyệt mà ghẹo
đem nhật mà nhét
vào nơi uyên nguyên sần sùi
chốc chốc bật dậy con người
.
cái thõng vào cái hổng
hoang vu vào trăng lu
hương trầm ma tiềm phục
giữa thanh giang thâm u
.
đã xa rồi huệ hạnh
xưa mây tỏa côn giang
mai sau về nhìn lại
kìa nghĩa thuận úa tàn
.
này phiến tóc ngân y
này vùi chôn xác sắc
là thanh tâm vùng dậy
là hoàng hoa bỗng về
.
bên nớ mùa đã khép
bên ni king lao bừa
hứa ngôn vùng động đậy
xả tình nơi biển thưa
.
một mảnh nôi em nhai
một vũng tình cứ lắc
trăm năm vùi một giấc
cho chín mùi thân lê
.
xuyên qua đồi thánh ngụ
bỗng thấy hoa phương tu
môi áp vào mao cốc
hồn lộn xuống ao tù
(SG 14/2/2022)