vô hình chảy qua
em hiện đến khi sương vừa lên
trong vườn xuân cây trái đam mê
màu trắng phủ nhẹ lên ngực
vịnh âm u tiếng suối róc rách
mơ hồ đi vào hơi thở
mới toanh
huyền hoa tửu
chảy dài trên cây đời trĩu nặng
hồ ly vát vầng dương
tan nát hồn tha hương
cây cọ vẽ trên lưng bạch nữ
một câu thơ vô nghĩa
nở thành đóa phù dung
dưới triều ẩm
âm u
chén cháo lú
trên môi em mê muội
cắn con bướm trắng mơ ngủ
năm mươi năm
đẻ ra nhân loại vàng
ngu ngơ
một ngày
một giờ
và cái phút giây đã đến
em tan vào
một cành cây
một hạt nước
một ân sủng
phôi pha
đọng giọt sương
trên tay không
vô hình chảy qua
đêm tăm tối
lả lơi trên bến vân phù
rã cánh !
SG (13/01/2016)
Thứ Tư, 13/01/2016