hai nửa ráp thành cây người
tôi trèo lên cây người
tình lạ
đêm
xanh um lá
nở tươi đôi trái quỳnh mát rượi
mịn màng thảo dã cuối bình nguyên
khe sương gió nhẹ tiếng tiêu ướt
vịnh thi nhạc
vịnh hương người
đẹp quá ôi nàng cô phụ bến tre
phất phơ dải lụa mềm cuốn hồn tôi
mọc rễ
quanh bờ xiêm y đài các như pha lê
cơn gió nào buổi chiều
thổi vào em
thổi vào tôi
hai nửa ráp thành cây người
rung rinh nhịp valse ẻo lả
lửa dục
cháy vào đâu
thân cắm sâu
vào địa phủ
địa phủ nở tươi
địa phủ như bông hồng
che môi mọng
biết làm sao đây
em tan như giọt nước mắt
chảy trong khe đời
tròn như vành trăng ngọt
ảo huyền
lưỡi ngậm lưỡi
lửa nước trùng phùng trong thiên phủ
có còn kịp không
tuổi cô phụ trái mềm
tuổi lão nhân lá úa
xuyên cho nhau lơ lửng
mà sao bỗng lửng lơ !
Chủ Nhật, 02/08/2015