Một lần nhìn lại
em không tin
và ta cũng không đến
một đêm lạnh
hoang sơ
rất bình dị như một nụ hôn
em đã trao
qua làn môi xiêu vẹo
nghiêng theo một thân xác
trên chiếc giường thơ
rất bộn bề
qua bao cuộc thử thách
chênh vênh
nằm nơi đây
không định hướng được
nơi kia
mới quá
nên mây cũng chưa bay qua
một lần nhìn lại
cũng bỡ ngỡ như chiêm bao
da cũng đẹp
tóc cũng huyền
môi cũng ẩn chín
mùa về xao xuyến
trong đêm
rồi sóng sẽ đến
nước sẽ lung linh
cho một lần gặp gỡ
ta vô tình chạm phải
và em cũng vô tình
run rẩy
mùa trà hoa vẫn trắng
mùa xông pha đã cho
một lời thương như đã
một màu hồng phôi pha
ru em ngậm suốt
canh tàn
một ân sủng mới
cho vàng thu say
(SG 13/9/2019)
Thứ Hai, 04/11/2019