Tan chảy vào cung trời vô vi
nhân huyền bí hơn bao giờ
ngày ta đến
hôn vài sợi tóc
rơi tình cờ
trên bờ ảo em giữa nắng
còn bờ đôi nào ta chưa thấy
suốt những năm lang thang
héo gầy
giờ đây ta mới có
như một duyên phù du
những sương
những hơi ấm nhẹ
vây bọc xác ta
trong hoang vu say đắm
không rời được nơi ấy em
đi vào huyền hoặc
ám vào linh hồn cô lẻ
bằng tia chớp
bằng bóng đêm không lối về
ta lạc bước
đi mãi
mong tìm một lời
một cõi uyên nguyên em
một màu đen
một màu hồng
một màu ngân
ban sơ tưới mát trần gian
khô cạn này
để cùng bạch nhân
ta vầy vũ điệu
sao băng
như thể
như là
và tan chảy
vào cung trời vô vi
(SG 12/7/2018)
Thứ Năm, 12/07/2018