Khi bình minh chưa lên
nụ em không nở phương chiều
tĩnh lạc em về một lối
dung nhan nổi lên
một mớ tình bồng phiêu bạt
chơi vơi một tấm lụa trần
quấn vào nơi hò hẹn
một vùng cũng đen
một trái rung rinh cũng chín
có vào chơi
đêm tối ai biết
mùa hai mươi
vẫn say
ngụp lặn xuống vịnh
hát lời hò hẹn
xuân thu nhị kỳ
kéo gót chân thơ ngây
lặng chìm vào nơi ấy
ấy là thâm
một màu hoàng hôn
mịn như da thịt
của loài diêm nữ
rên một tiếng
hú một thanh dài
đến tận hôm nay
vờ yêu nhưng không vào
vờ ngất nhưng vẫn trơ
thức quá sớm
và ra đi quá muộn
khi bình minh chưa lên
cũng hàm hồ như gió
thổi qua một vùng già
có còn tình nào
cho non nước sang ngang
(SG 12/9/2019)
Thứ Sáu, 27/09/2019