chờ ngày lên sao hỏa
trong quả cầu lửa chỉ có em
ngủ lại một thiên thu xanh
hai thiên thu vàng
bỡi vì thời gian đã tan
thủy dịch linh linh
xuất nhanh như hoan lạc
trong khe vưu vật trầm luân
chảy về phương nam việt
tưới tẩm đền cẩm long thủy tảo
trải nệm hương mời thoa hậu
hay quỳnh như hậu lận đận
vào tẩm cung
con bạch tượng bước qua cầu sông hận
đưa chiếc ngà vớt hồn bay lên tận
bạch vân thiên tải
thương tiếc nhã thi sầu biên tái
thương tiếc mê vương đang ngủ gật
máu rơi tràn qua nam bộ phủ
nhuộm đất giao chỉ thành đất hoa
hải đảo thành rừng phi lao
mịt mờ sóng biển lặng câm
chờ em một thiên thu nữa
cho giang sơn bát quái thu nhỏ
chiếc lưỡi con chim lạc bị cắt
vẫy vùng trong cầu vồng ngũ sắc
để lại sắc đen nằm chết dưới khe tàng
dưới ảo môn ảm đạm
ngậm chiếc lọ thủy tinh nhốt thời gian
nhốt địa giới
nhốt nghĩa nhân
ngàn năm
tiễn thái dương uy nghi
cười địa cầu trôi đi
chờ ngày lên sao hỏa
vung gạo muối
vái bà sa !