Một trời ảo
ẩm ướt giữa làn tơ
óng mượt
mở ra cho khe thắm mỉm cười
đắng quá một trăm năm
nơi cành thơm
ta nốc cạn chén đời
tình rất mau và gió rất lạnh
bên cồn đỏ con dã tràng chạy mãi
một thời đại đã úa
một không gian đã rổng
hai chân đã tê
lòng đã khép
tình phu lang thang trên đồi cát
sầu chín hải tỳ
nhìn và nhìn mãi
vẫn không thấy
một cái gì đang tụ
một màu hồng đang rên
jang ơi dam ơi sợi tình về trên chiến lũy
nam cà mau hay dala cổ
mờ vô vi em tắm
giữa biển đời hoàng hoa ngái ngủ
một lần phù du thở
hơi rất mượt
nụ tim tím
mùa ngã gục trong vịnh
sưng
cỏ ướt ngậm ngùi
run run đi sâu vào nơi thật
da thịt
một trò chơi
một trời ảo
như sao băng
rớt rất nhanh
vào cõi …
Thứ Ba, 06/12/2016