Qua đồi sương

Gió bấc thổi qua đồi sương, tôi ôm nàng ngồi giữa bậc thềm rêu xanh, nhìn mông lung, mặt trời ửng hồng nơi chân mây, những giọt sương vỗ nhẹ vào môi thắm, hồn lơ lửng trôi về phía ngực tròn nhấp nhô, nàng đẹp rạng ngời, nhan sắc kiều mị của xứ thần kinh và lửa tình bốc cháy trong hai xác thân, tình yêu, ôi ! tình yêu ! sao mà trần tục thế ? mê đắm trên lưng những vết sẹo hoang, trong chuyến xe tình phất phơ gió lọt, có ai nghe không, dục lạc quấn nhau, cho nhau nước tình của thân trần bụi bặm giữa thiên nhiên, tình vô tận như khí trời, tình cay nồng như rượu mạnh, tình tầm thường nhưng quyến rủ vô biên, tình mơ hồ lãng đãng như khói sương, một chút huế trong hơi thở em, một chút mặn của muối biển quy nhơn, một chút sa mù của hương trời đà lạt, một chút tình cờ, tất cả trong ta và trong em, hai trong một bay chìm vào tinh thất, mệt mỏi bơ phờ trong bẩn nhớt lung linh,

vỡ òa ra là tiếng nất của lửa và nước, mảnh trời chung, nhưng hai thân xác vẫn tư riêng, như hai viên đá cuội trôi chìm trong hải lệ, nàng hạnh phúc một lần, đau đớn một lần và cô độc suốt cuộc chơi, còn ta thì lăn lộn trong khói bụi chia cách, súng đạn loạn cuồng trong tìềm thức, vật vờ chai sạn giữa khổ lụy áo cơm, cuốn lịch rách vơi dần, hoa ngõ hạnh và suối tình vẫn ướt, nàng chết ở tuổi ba mươi vì bệnh ác, ta về khóc bên xác nàng khô héo, gió vẫn thổi qua đồi sương, nấm mồ cô tịch dưới rừng thông, không bia danh, chỉ có ta và hồn nàng quấn quýt,

tình ơi, đà lạt ơi, trang tử ơi, ta là nàng hay nàng là ta, em là bướm hay thân ta là ảo ? những mảnh giấy tiền vàng và ba nén hương đỏ cháy lên một lần, giữa đồi sương và chìm vào mộng ảo,

thương tiếc nàng nhưng ta phải ra đi, diên vỹ ơi ! đồi sương !

 

Thứ Bảy, 27/06/2015 Hoàng Thụy

TÁC PHẨM ĐĂNG CÙNG NĂM

Tiêu đề bài thơ Ngày đăng
khúc tình không 10/07/2015
hầu nhơn hành 4/07/2015
Cung đường ly biệt 25/06/2015
MA TÌNH HƯƠNG 24/06/2015
NGƯỜI TÌNH ĐIÊN 18/06/2015
Thư gửi người tình cũ 30/05/2015
NÀNG 8/05/2015