hầu xuân khát
trở mình thức giấc
bảy mươi ba mùa
bữa tiệc hoa chỉ có đất chua
nước mặn
cơm hẩm
thuốc chích
hầu xuân ủ rũ
lời khô như hạt thuốc đắng
chạy vào thần kinh
em ơi !
tha hương
vẫn còn âm vọng
tiếng gầu tát nước
trên đồng muối hoang
nhớ em
về miền buôn xa lắc
mờ
tình thơ chìm vào độc sơn
tơ tưởng
dáng khép nép non
ngọt
dại
dòng băng trong khóe mắt
như sao
chập chờn trên cồn cát
hồng hoang
lướt nhẹ vòng phương mai ngập tràn
tiếng rên mùa xuân
tiếng sầu xa cách quá
nghìn sau
không về được
hầu nhơn khát nước
môi bật máu
thèm nguyên âm vịnh
và trái thơ trên đồi rụng !
(05/01/2016)
Thứ Ba, 05/01/2016