Thời trục điểm hồng
nhịp libi phơi tình trên bãi
phút bốc đồng em xé tình ngang
vùng óng mượt cỏ hoa xao động
hố xuân hương xuất mãi dung vàng
mộng dịu dàng bờ môi khẽ gọi
tinh hoa ơi em đến hay chưa
một lần đắm trong mùa thu vội
một lần xa biền biệt tinh hà
rời xác thực bên rừng trút lá
xanh xao đời một thuở sang sông
đò không bến biết về đâu nhỉ
mái tây buồn ngự bãi phù sinh
tóc rất ngắn mắt tình rất sáng
lời heo may réo rắc âm giai
phi mai bỗng nhớ về tố tử
thanh hiên xa mồ côi chiều nay
muốn uống môi dâng tình cũng khó
thi nại ca hạt muối ngậm sương
nước vẫn mặn ướp tình quá đắng
người qua rồi đêm quên tình không
tố nữ ơi theo đàn nhật nguyệt
trên thềm hoa em treo bạch y
ngày vẫn sáng gác chiều lơ đễnh
em cứ vào di ngôn tìm quên
hoàng hoa đi hương fi vẫn ở
mộ thời nhiên còn nhớ kinh kì
tia phi đẩu vút vào vô tận
tiếng đàn xưa kéo mộng xuân về
hư vô nối hư vô như sóng
tràng giang say thời trục điểm hồng
một vòng xoáy lật chìm ảo tưởng
diêm phu buồn tiếng nước buồn theo
ngược dư ngược đồ đùa với bóng
thi nhân hồi tỉnh giấc kê vàng
y lại đến hân sầu che mặt
u mê tình sa lưới tầm hoan
(SG 4/9/2021)