Mùi em
mùi da mùi nước chảy vào
nơi
gió nguồn bay vội qua làn
môi
trái cười nồng ấm từ bi nở
chảy xuống đồi thơ ướt tóc
thoa
hoàng hoa bay jang vào
cung nội
chiêm bao rất vội xé màng
tươi
rách cả sơn hà vân tình vội
thấm vào cung tiếng gọi
trùng khơi
lan rơi nguyệt xa hạnh hoa
tàn
mà sao bỗng nhớ vùng xa
xăm
vùng tím trăm năm chờ khe
mở
xuyên một lần mưa phủ
nhân gian
thời gian đã nát mùi son
phấn
còn lại mình vân phía trời
xa
xác phơi chữ nghĩa tình chai
sạn
trần ngực chơi vơi mảnh
tàn hoa
chơi cho hết một thời đã
nhỡ
đắm tình hanh vỡ nát dung
nhan
côn giang cũ đam mê dòng
sữa
chảy xuống đời nhẹ gót
phiêu linh
đem nét thẩm vẽ đậm trên
mi
yêu kiều vội chở mùa thu đi
bao nhiêu ân ái trôi ra biển
còn đọng nơi này khúc tình
si
mộ chiều bên tháp chôn hoa
rũ
rã rời tơ khúc ngậm ngùi
hương
môi đã thâm vi vu sương
khói
mùi chiêm nương nức nở
đêm trường