Muse
từng vùng trên nàng phiêu lạc một trời mơ lấm tấm những hạt châu mềm mại
ẩm ướt một không gian tinh khôi chỉ có gió nhẹ và trăng đêm huyền hoặc
rọi vào tim người tri âm nghe vỡ nát từng mảnh hạt người tan vào thiên không
vẫn là nơi mê đắm một đời từng phút giây rực lửa không bao giờ ngưng
muse ơi nàng là ma nữ hay thiên thần thời olym ngay tại đây ta đang chìm giữa vũng ngọc ửng hồng trong em mong manh lời ước
muse vẫn sáng trong như sao lấp lánh trên đồi ngực xôn xao kêu gọi bao lời hạnh thi tỏa ngát một vùng sông xanh óng mượt tơ âm không dứt
ra vào mãi vẫn không thôi chết ngất giữa ngưỡng lòng mới lạ vô biên
lòng đây chảy tận vào nơi
em ẩn mật khép kín một cung chờ
sao nàng linh diệu và đẹp não nùng đến thế
để ta bồi hồi vì nợ nàng từ một kiếp nào chưa tròn một nụ hôn và một lời ân ái bỏ quên trên đồi sương
thơ nàng thở ra nhan sắc như lời cứu chuộc một xác thân đã quá héo tàn
nằm ủ rũ trên tàng kinh các cô liêu mà lòng không bao giờ rời được bóng sắc vàng trâm một thuở
có tên nào ta chọn đêm nay
có hoa nào nở trắng một vùng
có em nào dâng đầy mộng mị
và ta đang chờ ánh sáng một triêu dương
giờ đây em đã về bên ta hát lời đầu tiên và cuối cùng của một cuộc chơi mong manh trên trần thế phù du
thân xác sáng và chìm vào tình mộ
nhập thất một lần và đi vào hư vô
(SG 7/7/2018)