Lang thang trên đất nước không có mặt trời
đoàn người không có đầu
chỉ có chân và tay
mò mẫm cần lao trong xó tối
ngực lép bụng nhỏ
được ăn mỗi ngày một bữa
còn bữa kia uống nước đỏ
nằm thở
đất nước này có một loài chim lạ
bay lên cắn nát mặt trời
xẻ từng miếng thịt tươi
thả xuống nam bang
thành tro than
suốt thế kỷ
mặt trời rơi từng mảnh
như không bao giờ tồn tại
mi cứ đi lang thang qua mọi buôn làng
mua những hạt lúa đen
những mầm không có ánh sáng
vất xuống đồng bằng
sẽ mọc lên những loài cỏ dại
không có gì cả
ngoài cỏ dại
và đêm tối
ngoài sự nghèo hèn
dốt nát và mệnh lệnh
này anh ơi !
có sân chơi
thuần túy nghệ thuật sao ?
hoang tưởng
của những kẻ bệnh ảo
không có tim
trong đất nước
rổng không từ rất lâu !
thì đừng hòng có triết lý !
văn chương !
thi ca !
Thứ Bảy, 17/09/2016