Như hồn ai thao thức
mưa chiều lạnh dòng thanh giang vẫn trôi
tiếng hát em từ ngàn trùng trở về trong vườn xưa
bên thềm hoang khép nép hương hồng hoa len vào sợi nhớ chảy dài trong tơ tưởng héo khô
ngồi đây đếm từng hạt tơ xoăn biến tan theo thời
môi còn mọng nước còn thơm và hữu còn tươi những vòng cong thiên nhiên vô cùng mới
bước chân nhẹ em cứ đến vào mỗi chiều
và ra đi vào mỗi rạng đông
khi ta chưa tỉnh cơn mê phiêu du trong dòng bạch thủy lung linh của hương mỹ hồ
mùi vẫn ngọt lời vẫn lung linh những giọt triết kết chặt đôi môi vào suối hoàng hoa lơ lửng
thực và ảo
hai ta chìm đắm vào cõi vô vi
rồi một hôm tình cờ em dừng lại bên ghềnh vắng
nghe tiếng sóng hãi hùng đánh ập vào bờ và vô bỗng chốc tràn lan
nhuộm đen cả một sơn hà màu xanh đang trổ những đóa hoa đầu mùa
em ngất đi và phiêu lãng về phía hoàng hôn của vó câu và lửa dậy
như hồn ai thao thức giữa rừng khuya
ôi tiếng chiêm ngâm khúc ly tao
sợi thương cung phi rời điện tình
xẩm nương hát rong lời
hùng huệ nhan hân mỉm cười
vịnh đêm thi nại trở màu
vọng thời vọng sắc
tình thu ơi
bạo tan lửa tan
hữu vẫn chờ
SG 11/2017