Từ một nơi rất thiên thu
những con sâu tràn lên thân xác
hút nhựa
từ một nơi rất thiên thu
và đầy ắp nước non gợi nhớ
một lần qua đó
làm rơi bao giọt tình cờ
giữa vàng thu
bỏ ngõ
em có đến không
hay đã loãng theo mùi
hoan lạc một thời
nhão cả xác thân
và âm ỷ lời chia ly
trong tình mộ
dở dang
cụng chén tàn bên cốc
chiều ngồi đếm sợi tóc
nghe áo em vừa cởi
cũng u mê một thời
sợi tơ hồng cũng vội bay đi
nơi muốn về
rất đậm
con trùng nằm chết bên khe
xé tên em ra từng mảnh
vì phương mai
đã quên vài điệp khúc
cũng non như lá mùa xuân
non vơi nước đầy
có ai hay một ngày
thơ đã chai
và mái tóc không còn dài
như thời còn có
cứ nằm
và vờ như đã
ra vào giữa điệp khúc
năm mươi
(SG 12/7/2019)
Thứ Hai, 05/08/2019