Tàn thế ký
ôm bóng trắng bay lên giữa một vầng sáng vẫn cứ xoáy vào nơi vàng thu cũng không còn tha thiết cái mong manh đang trùm lấp một vùng không biên giới ở phương nam và lần mò đến cuối vùng bạch thổ khô khan
nỗi vui cũng muốn ra đi khi nhan sắc đã nhiễm một màu lai từ nơi nào đó lướt qua đây rất nhanh như sau cơn ngủ mê vừa thức dậy bỗng thấy cả một vùng u ám kéo dài gần nửa lục địa thâm vàng giống như môi người đàn bà ngậm bóng người tình mà luyến tiếc ái ân bỡi hạnh phúc chỉ đến một lần và tự do bị cơn sóng dữ mù lòa xé nát từng mảnh giữa thời trục điêu tàn
bên kia là những chiếc tháp chao nghiêng đang chờ ngày ngã xuống nơi non nước đầy cỏ úa và tiếng côn trùng ngày đêm hát khúc bi ca
rằng gò muối thi nại giờ là phố thị khang trang của một loài mê muội hám của cải trong vỏ bọc của cái vô biến hình thành một bầy đàn sâu lạ như muốn nuốt tươi cả thanh giang và độc sơn vào chiếc bụng phình to tàng chứa bóng dáng hậu cung chập chờn bao chiêm nữ đang khỏa thân chờ quân vương trở lại mở cuộc vui vầy theo mùa bắc phong ân sủng
và lời tri âm bị xé ra từng mảnh rơi rớt trên trang kinh không một chữ nào còn nguyên vẹn hình hài việt tộc chạy mệt lả hơn ngàn năm xuống một cõi cũng rất hoang sơ đầy rêu phong nằm cạnh một đồng bằng mênh mông đã nhiều lần đổi tên từ hán ngữ ra la tinh màu mè như một hoa hậu đã được thanh tẩy trong bóng đêm rất huyền bí với dao kéo cũng rất tân kỳ và sắc bén như tuyên ngôn của gã râu xòm giả vờ bác ái bên tận trời tây thừa mứa của cải nhưng trống rổng lương thức và hứa hảo với từng chủng tộc đang kêu đòi một cái gì rất thiêng liêng trên hành tinh càng lúc càng đỏ rực lên và chuẩn bị bốc hơi thành một đám vân cẩu tối mù sau một tỷ năm vật lộn phù du với chính mình
(SG 12/8/2019)