Độc cầm rơi
ái nhi viễn
mỹ nhân ngủ trong thư
tâm cũng gần
nhưng thân xa vời vợi
gần và xa
hữu thời thâm nghiêm
vào độc cốc huyền vi
thường tịnh
xả tinh lực
vào hoang đêm
rồi nằm rã cuối
đường chơi cô liêu
không hơi thở
không âm thanh
em
bên thiền thư ngọ
tia nắng chiếu qua môi
nhạt và thâm
chẳng là gì
ngoài cuối trời không
em mong manh
và ta bơ vơ
một trưa hè
trắng như mộ
xây trên tim vỡ
từng nhát độc cầm
rơi
trong khuya
và hồn ta
không nơi bay lên
(SG 2/8/2018)
Thứ Năm, 02/08/2018