Vùng thanh nhân
vào nơi hoang dã từng đêm xa và gần
như lời nguyện cầu trên cõi thiện mượt mà của thanh nhân nhẹ lướt
một vùng tơ hạt lăn tăn điểm trên mồ vô vi tuyệt mỹ chảy dài của thân xác buông lơi
năm mươi năm vừa mới trở về trong tinh viện hoang sơ
môi tình cờ thám hiểm vùng bì hương mới lạ tỏa ngát trong lạc cõi vô biên
làm bật dây một ước mơ chưa từng giao kề với dung nhan tuyệt mỹ từ một cung trời nào trôi lạc về đây
lướt nhẹ đồi hồng và bờ cong tươi huyền
mỗi lần ta đến trong nhớ thương khôn nguôi từ kiếp nào vỡ vụn giữa mênh mông đợi chờ
có đến cùng ta hòa khúc thi âm giao tình dưới vũng trần dang dở
lung linh của mùa xuân đọng giọt ái ân rơi trên tuổi buồn cô lẻ
kìa là bến kìa là em sao quen mà lạ
cuối trời mờ mịt
sao ta vẫn thường xuyên dính chết vào miền âm u vẫn quen từ thời mới lớn
và em thì bao giờ cũng khép kín nửa thành trì huyền hoặc làm mê đắm lòng người
có thể nào mở toang cánh cửa tri âm cho người tình giấu mặt
mơ hóa thân thành hồ điệp trôi biến vào nguyệt động thiên thu
ngâm những khúc trường ca xứ bến và thi nại vịnh bao năm không còn bóng dáng diêm phu
kìa muối bay tơi tả và lần hôn sướt mướt giữa tàn đêm cô quạnh
(SG 9/7/2018)