không cất nổi một âm thanh
ta nhìn ta trên chiếc giường bệnh viện
màu xanh của áo màu trong của nước cất
từng giọt
từng giọt rơi
chầm chậm rơi trong cô tịch
tâm sự cũng rơi tan nát
miệng tắt không cất nổi một âm thanh
liên tục ho
ho khan cả buổi chiều vàng
ngoài kia có con chim đang chuyền
qua nhành cây qua khóm hoa màu đỏ
những giọt mưa kéo giọt ho lơ lửng
bay xuyên qua khung cửa trắng đục
không còn ai trong bệnh phòng
chỉ còn u hồn
ta nằm cạnh những u hồn trắng toát
quằn quại những cơn đau
quét vệt máu trên bức tường nhà xác
xỏa tóc đen trên bộ ngực đen
cởi bỏ trang phục xanh dưới tàn cây trắng
đưa đẩy hồn người run rẩy qua đây
không một nơi về
hoàng hôn chận lối
mưa trong tăm tối
miệng đã khóa bằng bong bóng nước
nguyên âm không còn là thanh âm
tiếng nói cựa quậy trong thanh quản
kìa con chuồn chuồn báo mộng
hành hương về phía ảo vọng
ngậm nuốt cơn đau
lật ngược ước mơ
cuốn trôi về cuối chân trời
chiếc búa đè nặng trên đầu
cơn mộng mị xẻ hai ý thức
một chạy dài về phía trước
một lùi lại phía sau
trống không trống không !
SG 25/12/2013