đêm vô cùng
mật ngọt bao quanh vú thơm
nước mắt người tình nhỏ xuống đảo ngọc
thu thủy em buồn vì rừng cây thay lá
thay chủ nhân
thay tình nương nóng rát da thịt
thay môi hồng uống cốc rượu giao hoan
bên trên là rừng
bên dưới là biển
trong kia là bình nguyên thảm lúa vàng
rơi từng hạt vào túi áo không đáy
tay trắng
quê hương trắng lẩn khuất trong mơ
phố thị trắng
vì thành đô ước hẹn
tình trắng
mắt thu thủy ngậm ngùi
thân trần trắng như sao
ôm cầm qua tần hương
vì người tình đêm tối không về
giấc ngủ muộn kéo dài trên ốc đảo trắng
tỉnh ra
thành người mới
không áo quần
không phấn son
không trang điểm
chỉ có lông vàng hoe che thân
nhưng cái tình làm sao che đây
đen như mõm chó
thâm tím giữa đám lông lơ thơ
quanh bờ vực hư vô
khô
thủy tình nhả bọt vào biển
thành san hô
thành vương quốc rong vàng
đêm vô cùng trở giấc
hồn bơ vơ !