Nụ nguồn
Hồng đào từ trong nụ nguồn phơi ra rất gần rất xa như ảo tình rộn chảy trong da tươi một ngàn năm ánh sáng không chiếu tới cõi mật thất thâm nghiêm hoen mùi trái cấm như nước trời rả rich trôi vào lạc cảnh vô biên
Cứ rách cứ nát đi cho hoan cuồng đến đập tan sự huyền bí của sắc thanh hương vị xúc trên hai nút lưỡi đỏ chót như máu của sự sống xối xả những cơn mưa tinh ngời chảy vô tận trong lòng người tình đầy nhan sắc và khao khát
Uống trên uống dưới uống từng xentimét thực tại trong không gian ảo chẳng ai dừng lại được và cứ tiếp tục xoay vần theo nhịp phục diễn mê say
Có thể là giữa ánh dương ngoài bãi cỏ trên triền dốc chiều qua đồi sương nhớ hoa diên vỹ nằm chờ gần nửa thế kỷ ưu phiền đọng giọt trên thân xác mỏi mòn hư hao
Hư tình hư triết hư thi nhảy múa trên hành trình nữ tu trôi chầm chậm đến nhà mồ vô sản vô vi nằm kề bên xác rữa của con mao hung chờ ngày phán xét cuối cùng
Anh kia ơi hãy dậy đi mà cai quản đám người còn lại trên mặt đất này đang mộng du trong thế giới mộng du nhiều của quý nhưng ít cần lao đêm ngày lo nghĩ về điền sản và âm sản bao la trong cái túi càn khôn vô đáy không biết phóng xuất từ nơi nào
Rút ra từ đó mềm như con sứa nung vội nơi lò lửa mộng dục nằm u sầu bên khe thủy ngân chảy dài theo năm tháng tro than với thân xác và u hồn lửng lơ sắp dài trong thế giới phẳng của loài vật nào đó đã được thanh tẩy tân kỳ và hậu kỳ qua bao năm lơ lửng mây bay
Rồi cứ thế mi dập nát mép rìa thiên nụ mong tìm được thủy tĩnh thiên mà hóa kiếp thành cẩu hồng phi nước đại về nam sơn hoang dại hát bài ca vô vọng cuối mùa thu
Không tan đâu mi vẫn tồn tại theo tiếng hô khẩu hiệu trên bức tường hội trường xã trường chợ trường học trường xí trường rồi ngất ngây trong nụ nguồn của sinh và tử của tự do và vong nô hỡi con chồn bạch có tìm được ngày tận thế hay vẫn chờ vẫn đợi hạt lửa bùng cháy bao phủ cả thiên hà
Ôi hoan lạc thay ngày tận thế !