Vết mộng trắng
rất lâu
úa rũ từng cõi
da ngoài
và sự khát
đi vào mắt
những vùng hồng mơ hồ
trên ảo
lật lên xuồng
ngang dọc
nơi muốn đến
và không đến
nơi cứ khép
và vô tình mở
xa quá
bao mùa xuân
không biết
xác cứ trôi
và hồn cứ đậu vùng
sâu em
rất gần buôn rừng
mịn một thời
lung linh vào
phóng ngất
mộng trắng
vết
rất nồng
rất ấm
từ tinh sương chảy
trên vành tươi bướm
trên lưng đèo chim
gật gù ngủ
môi gối môi
đêm nguyệt thường
tịnh dần tịnh dần
và thiếp đi giữa mùa đông
héo
(SG 12/12/2017)
Thứ Hai, 11/12/2017