Vô tận em
thiên nhiên phủ mái tóc
chảy xuống đồi hương
len vào khe thắm
em đến
thơm mùi lộc biếc
một mảnh trời
một mầm xanh
đọng giữa mùa xuân
dường như
tiếng chim lạc
giữa thời trục
và em trắng hơn bao giờ
và em lung linh
trong dasein
mênh mông da
mênh mông sein
mênh mông mùi
và ta bỗng lênh đênh
trong biển nhớ
lênh láng thiên nhiên
vô tận em
chìm vào tưởng
ngây say chiều tàn
thu
vỡ từng mảnh
nhan sắc em
hoàng trâm ơi mùa nào
thi nại ca
ghềnh ráng vỗ
sóng trở màu chia xa
về đâu thời
về đâu tịch dương
buôn nào
trâm hỡi ?!
Thứ Năm, 20/04/2017