Thời tơ hồng
một trưa em lại
đóa sen vàng
như mộ táng
theo chiếc áo
quan cổ tích
nghe đàn bầy
xé lẻ
vào vịnh sầu nứt nẻ
môi run
hiện đêm ái
ẩn ngày ân
quấn sợi tóc đỏ
kéo vết hồng ra soi
2.
nay lại về
xô ai sang trong đêm
nghe thuyền trôi mãi
lời trăn trối hai ba
chảy ra biển
tìm dưới lớp san hô
xác nữ thần vừa táng
3.
dị văn
đồng trường ca
thoáng hiện bên ân thi
một dòng máu nữ
nhã nhạc phơi tháng
bên giáng hương
rịn mép hàn
khép lại mùa hạ mòn
4.
thế giới vẫn cứ ảo
trôi giữa thực
trộn hai xác
vào hình không chữ
như thời khoa đẩu
mài gươm
chạy loạn vùng nước
u sầu phơi phương
5.
dục thánh
da thần ướm
con lăn qua vùng mặn
khép chặt vùng sinh
nở hoa tử kinh
tìm quay cày
về hàm én tịch nhiên
6.
lồng nhốt đóa
chảy long lanh
phút cắm tàn khuya
lá rụng hồi qui
mùa nhiệt rụng
mịn phụng da phù du
nghe khổ một lối
long đong
dòng tử sinh
7.
hoàng hoa em đậu
phụ bên thu chìm
một thân lá rớt đơn côi
nhịp hư vào em
nơi linh sơn
một vầng trăng
cắm vào nơi tuyết trắng
8.
tâm tưởng là không
về lối trũng lạnh
tâm lộ một mối
rớt theo dòng
lần hôn tái tạo
bên thềm mây
9.
nắng thủy tinh lội qua bãi
lừa một vòng
đỏ chạy rông
theo cầu vồng
phát tia xạ hỗn mang
10.
kích giống liêu trai
cho li hồ núp bóng
nhạc nam ân
ca bắc ái
tiễn lầu quan
vào quán vô vi
trở lại thời tơ hồng
(SG 26/6/2021)