Hát bài luân hồi
1.
hai dấu chấm
và một dấu phẩy
như tượng con người
nằm nghiêng
nhìn một phía
đang nhét vào nơi đó
một tiếng rên
cũng bấn loạn
như sợi tơ vàng đang cháy
2.
có gặt được mầu qua ái
mà ân cứ trôi dài
vào khoảng không tái mét
dập vùi một thời
rồi tỉnh dây
cũng chỉ là
một xác tình rơi
nửa quên nửa nhớ
3.
như đầu chiếc nấm
xuyên vào hố sâu bát ngát
rồi thu về
nửa thân xác héo khô
4.
bên này là vầng trăng lẻ
bên kia là kẻ đang cởi
một cái gì rất nhỏ
nơi mấp mé bóng dáng
của tình
không hào hứng
nhưng giống như là
một bữa tiệc vui
5.
cứ giả vờ đừng vào
nhưng vẫn nôn nao
như làn sóng vồ dập trên thân
cũng dài và dẻo dai
như mặt đất đang choàng ôm
hai người tình không thực
một hai một bảy
về giữa chiêm bao
cũng say đắm như thời
mười sáu
6.
có con vượn già
ngồi nhìn bóng núi
sau lưng
không vui không buồn
chỉ là ký ức
ngày em vội đến
đã mọc đầy lông tơ
7.
gió chiều cũng lạnh
dường như lướt qua một vùng
cũng ẩm ướt
như giọt nước mắt
chiêm nương
thấm ướt vai diêm phu
8.
tìm mãi một miền
cũng không thấy
hơi nước
và sợi rêu vàng ẩn kín
cõi đen
9.
đứng khép chi một cửa
môi khôn nguôi
khi thời còn xuân
và hoa lá vẫn phất phơ
trên đồi nào vẫn nở
chiều phù hoa
10.
một rồi hai năm
cũng chẳng là gí
con ong cũng muốn
nằm sâu trong tổ
hát bài luân hồi
với điệp khúc vô minh
(SG 20/7/2019)