Vàng thu chiều vẫn chờ một cõi
cứ đến bằng nhịp đêm lộng lẫy
vì em đã cởi chiếc áo xanh
mắc trên nhành cây ẩn mình
không lá
chỉ có vài giọt sương vừa đọng
môi ngọt cũng chỉ là
hai lối mù khơi
xanh bên đó
và vàng bên này
xanh để nở
vàng thu chiều
vẫn chờ một cõi
chơi vơi
long lanh nổi
đồi dại trăm năm vẫn tưởng
là khói sương
là ẩm ướt
một đêm không trăng
đêm thường hay vô thường
vì tóc tơ đã đổi
cuộc chơi bây giờ là gió
đang vi vu bên làn da
nhăn nheo
ngọc nơi ấy
hân hoan đi vào tình nụ
như con chim ấp trứng mùa
vu quy
cũng xa rồi
ai biết thư quán không người
chỉ có những lời
rất lạ
rung động giữa vườn mộng
đêm khuya
nguyệt tà lả lơi
bên đó sao mà say
mà ngụp lặn
trong luân hồi
vừa mới …
(SG 4/7/2019)
Thứ Hai, 08/07/2019