Vàng thu nhỏ giọt
lần hôn
khúc xuân như hồng
trà mi khép sợi mi cong
nằm chờ
chờ vàng thu
nhỏ giọt thơ
vào cung tóc rối
vào bờ tơ rung
hồn trầm có đến
được không
vì mai nhan sắc
không còn như xưa
hương tình ái
thế cũng vừa
một đi không nhớ
một về đã quên
vì em là phùng
tơ mềm
nên đêm ướt cả chiếu chăn
bên người
kìa mặc khách
nở nụ cười
trăm năm sương móc
cũng vào đấy thôi
vào ra mở cuộc
vui này
cho rung động mãi
bóng người thoáng qua
(SG 1/8/2019)
Thứ Sáu, 27/09/2019