trên đầm lầy đức lý
hàng râu phất phơ trong diệu cung
âm vang nghe thiên hoan mát rượi dưới châu thân
uống lả mênh mông ôm bờ thơm hương sắc
hồng thẫm chiều thu ngà con tạo chạy qua sông
cho người lén lên đỉnh trời tươi rói
không nắng chỉ có mưa trong tối
con cá đỏ cắn con nhạn trắng trầm mình xuống vực
ô hay thiên nhiên hay thiên ngân chờ rơi
cây lá ngọt cháy trên đồi thông ngộ
hai chân trần tách thành mảnh cô liêu
em đứng đợi giang hà không trở lại
đêm ban mê cô lẻ tuổi tàn thu
vịnh nước chảy thần tiên nhìn nhan sắc
sơn nam thiên cảnh quỷ uống hồn người
trên tam đỉnh danh tàn bạch ngọc nát
thẩn thờ địa ngục tràn ngập gian trần
gian trần trần gian ai biết được
nếp gấp ngữ ngôn ngụy ngôn hán ngôn
đồng lúa biến thành nhà mồ độc dược
bãi sông biến thành bến tha ma
dường như thần vô chủ vẫn còn đó
tối cao bốn sáu nằm trên tháp đá
tối mù ngân vịnh trong mao hoàng
nằm cười vuốt râu đục thủy tinh mộ
vạn u hồn kêu đòi tụng kệ thủy sám
những hạt bụi chảy từ nguyên cao ảm đạm
qua nguyên bình lúa vàng xác xơ
nghe hồn thục đế mê sảng trong bơ vơ
này liên hoa có còn khai nụ
trên đầm lầy đức lý của mị nhân ?