Có ngày sau nữa không
cái vô thành có từ bao giờ
mà con rồng vẫn ngủ mê
sênh phách phù hoa là thế
mà sao từ bỏ chốn này
chốn hết linh
chốn là đất phèn
dần qui ngưỡng
vào bụng hữu hình
ngoằn ngoèo chín đoạn
kim cô
2.
là tề một đầu phía bắc
là trống một đoạn phía nam
nên hoa cỏ cũng cứ mọc
lòng người vẫn cứ khô
xuân vàng hè đỏ
thu héo đông tàn
vì bình minh cứ lên
và hoàng hôn cứ xuống
3.
nơi bách việt vẫn còn mù mờ
vì thời gian lộn dòng
trôi dài qua hoa lư
trở về cùng thăng long
như một màu rất trắng
điểm nhãn vàng thu
cho lời tri âm
đại việt
thấp thoáng ánh mặt trời
tỏa sáng phía phù sa
4.
phơi văn hiến giữa ngọ thiên
hát bao lần cho lúa bay
muối chạy
con thiên ưng
cắn đứt mảnh cửu tình
nô bộc ngàn năm
xa hay gần
ai cũng biết
5.
gió lên tiếng nói
và những cơn phong ba
sẽ vùi mật ước xa hoa
từ biên cương
đến những vùng biển cạn
lặng chìm và tan vào
bèo bọt không tên
6.
có ngày sau nữa không
hay là vòng tròn không biên giới
nơi vàng cũng giống
và âm thanh cũng tựa như mỹ hồ
đang ngủ giữa ao
7.
cũng đẹp như cung phi
ôm thái thú
trong vở tuồng ngày cũ
nửa thật nửa thật hơn
xoay vòng vòng
rơi mặt nạ giữa ngày
8.
tiệm cận một bờ
hôn rất nhẹ
lộn bạch ngân
chảy suốt đêm trường
9.
rồi rã chết
trong mộ thị
hạt cũng teo
mà lời cũng héo
một vào năm
chờ hóa bụi hồng
(SG 28/7/2019)