Nở hai ngôi
vẫn mê đắm một rừng hoang dã
nở hai ngôi tuyệt mỹ bên đời
đêm lẻ bỗng sóng xô em đến
vui cùng ta năm mươi năm chờ
vùi vào nơi rưng rưng nước mộng
cho tan cơn khát chiều tàn đông
ở đây cỏ đọng dòng ngân thủy
tưới tẩm trần gian trơn bóng đêm
thăm thẳm ngôi nào tợ ước mơ
âm thầm giữ mãi khu vườn thơ
ra vào em nhẹ như hơi thở
lần hôn vỡ vụn xác chiêm bao
hồn say suốt tìm xuyên qua đó
cõi chờ cõi nhớ một kiếp người
không ta không em không ai cả
chỉ âm và dương vầy cuộc chơi
nàng thơ khép kín như khe đời
kìa một hồng mới là duyên thôi
đùa vui cũng chỉ là trò ảo
nữ thư tình mỹ bay lên cao
hàn thi diệu nữ cũng là đây
cũng lên và nhập vào mộ ước
môi buồn lối hẹp trôi man mác
bước chiều rã gót ái ân rơi
(SG 13/7/2018)
Thứ Sáu, 13/07/2018