chào em đã đến
thời gian chảy rớt trên căn nhà
hoang 56 năm
bóng em còn in dưới tàng
dừa buổi trưa thời tình sử với ánh ngọ trắng long lanh trong đáy mắt tươi non
màu hạt dẻ
chào em đã
đến và ở lại thật
nhẹ trong ta như làn gió thoảng
vô thường mê đắm khúc tình đầu sương khói
tan vô cùng vào Thần
khúc đêm nghe như Dante cất tiếng rên luyến ái với Beatrice trong tình yêu thuần khiết
và dục lạc trôi bềnh bồng trong miền luyện ngục
trở lại nơi này trong hình
hài cổ quái của một người lính bại trận với manh áo tả tơi và tâm hồn thất
thần nhìn trần thế chảy qua bao thế kỷ
khép kín ước mơ trong u cốc
chắng còn gì ngoài những hoài
niệm bốc hơi ẩm mốc quanh trang trại súc
vật với gió hú và bụi cát bay mù
xóa hết mặt trời mặt trăng và
các vì sao rất gần rất xa như hơi
thở của em trong cơn hồn xác vật lộn giữa
sinh tử
có không
đi về đâu trái thơ tím cháy tóc bạc nụ
hôn sầu
và rất sâu nơi hoang địa viễn
du một thời xa vắng
rừng cấm tắm rã nhan sắc mê mệt hôm
nào trong cơn nhớ khát đậu trên
hai trái đào dậy mẩy lòng nao nao
màu hoa hoàng hôn mở ngõ một
trang đời biệt ly khô khốc chiều xuân
muộn
cố nhân ơi !