Nhan lạc thời rất dại
thế giới vẫn cứ trôi
em lại đến
đêm mộng du cuồng
sùng bái hai linh tượng
và những trò chơi trở lại
trên thảm cỏ hồi qui
nhơn bao lần bờ nước mặn
và tóc thề âm thầm rũ
mỏng dưới trăng em
non như lụa
nằm chờ một tin lành
ngang qua một cõi phúc
giữa cồn lạnh ẩm màu
muối và nước mắt
rơi trên đồng mù
khép vội cửa hoàng kim
thoa một lần vứt chiếc áo
bay vào hư
vô chiếc quần không sắc
lộ huyền một cõi âm
nhan lạc thời
rất dại
ngọt mịn ngọc thu an
rụng chín tả tơi trên vòng
tròn no đầy như ảo giác
mướt như năm khởi đầu
vội như ngày chia ly
lật sấp bao lời ước
cắn nát chữ thủy chung
phá tan căn nhà trong khu rừng
mong tìm một ổ trứng
nơi buôn lam
nở đêm
một bầy quạ đen
tái hiện trên
cõi điêu tàn
(SG 27/1/018)
Thứ Bảy, 27/01/2018