Lần qua sợi dây cố quận
cũng rất đắng như thời
trái em rất mới
và hoan lạc trên môi
người tình thu tận
nằm chao nghiêng
giữa một cành rất lạ
nối qua nguồn
của suối hồng rất ấm
chảy vô biện
vào nơi vô cùng
hái hai búp
em không cho
chỉ một nơi
em muốn đợi
cùng thi nhân
vào giữa thiên trùng
ngất một lần
vùng hoang dại rất xuân
tơ chảy ướt
cõi vàng nhung nhớ
hồn ngủ vùi
theo thân xác hư hao
ném vào lò thái cực
ánh mắt đẹp
và đôi môi như muốn
để ngàn sau
ta vẫn tương tư
tìm em giữa một rừng
thiên cổ
lần qua sợi dây
cố quận
vẫn không thấy
một duyên nào
nơi đây
chỉ thấy bụi
và một dòng sông trắng
(SG 5/3/2019)
Thứ Hai, 06/05/2019