NIỆM KHÚC CHIÊM BAO
Cuộc lữ phiêu bồng
bao năm trên đất khách
Ta về đây một sớm mùa thu
giữa vườn cây và tiếng chim lạ
bên dòng Hà Thanh lặng lờ
và tháp Chàm xác xơ
Ta đã gặp em
một nhan sắc tân kỳ
một linh hồn lạc lõng
một hình hài như sương
một tà áo thương
lành lạnh như trăng
và môi hường hát khúc bình minh
Như hoa còn ngậm
như suối non còn lặng lẽ soi mình
ánh mắt tinh anh
tóc tình chưa kết nụ chiêm bao
Khúc trăng tròn lạnh
em hát nhẹ trong đêm
nép bên người tình
tóc xanh che phủ một thời
Nhưng một chiều nào đó
bước chân em đã rời phố thị
nụ hôn bỗng tàn phai
trên lũy thành bộ lạc cát bay
tiếng tỳ bà bay
tiếng núi bay về phía hoang sơ !
Dường như
ngàn năm sau
Ta về tìm lại màu hoa
hát vi vu bản tình ca muối trắng
tiếng gió về lồng lộng ngàn sao
Ta bỗng gặp em
trong hình hài của chiếc lá non
nằm vật vờ trên thảo nguyên
Đôi môi mở ra
chờ nước của bốn mùa khô hạn
Đôi tai mở ra
chờ người xưa về ru điệu thanh bình
Đôi mắt mở ra
chờ nhan sắc xuyên mau qua cõi
đất trời ẩm ướt bao la
Em ơi bình nguyên này
tiền kiếp là sa trường
Em còn nhớ không
tiếng đàn vỡ
non nước tan
cõi người quằn quại đau thương !
Mỹ nhân “kỳ nuy hồ” !
Thi nhân niệm khúc hồ !
Sử lịch khói sương hồ !
Cuộc lữ điêu tàn hồ !
Niệm khúc chiêu hồn
Em về trong ánh mông lung
Áo trắng bay trong nhung nhớ
mồ hôi ân ái hiện về
ướt đẫm cơn mê
sơ kính thoa vàng một thuở
cùng về hòa hợp tinh hoa
Viên ngọc lưu li
tình cờ nở ra trên biển
Em đã hóa thân vào mẹ trùng dương
Nuôi con bằng cát vàng đẫm ướt
san hô rong biển xanh mơ
và hạt muối hồng trên vai rớm máu
ngày xưa
của tình quân lỡ vận một thời
Tình quân cùng với tình nương
niệm khúc buồn ta hát vu vơ
phiêu bồng sương khói bóng em về !