Bóng bể dâu
thời cứ đi
lòng cứ xao động
non cứ vơi
nước cứ khuyết
ngọc như ý
cắm vào vùng chữ nghĩa
hương cứ rơi
và ta cứ dại
hồn thảo đựng trong khe trầm
vần nguyệt cong
trăng trắng con đường mòn
ngày vô vi
và ai vào trong mơ
nhân hóa say
ta rơi trong tay mềm
ánh mắt xao xuyến một thời
hát giữa vô cùng
trên đồi cỏ hoang sơ
bụi dày
và em lưu đày bên tháp ngủ
chiều xuống
cánh tay gầy vớt bóng bể dâu
bên kia là đồng quạnh
bên nay là đường mòn
tháng cứ réo và ngày cứ đến
một vùng non nước tháng tư
(SG 7/5/2022)
Thứ Ba, 10/05/2022