nuối tiếc thanh sắc vô thường
vớt hồn em
từ hoa ngõ hạnh
qua bến thoa vàng
từ phi mai
qua thiếu lan
thoa cẩm
hội tụ trên sàn ân ái
nhuộm sắc trần
sắc trắng
sắc ngâm đen
trong lòng mỹ nhân xỏa tóc
đợi chờ
cuộc trùng phùng
nhưng không
không bao giờ thấy bình an
trong tâm
nên khúc tình dang dở vẫn còn
em ơi
có tình thiên thu
sao không ân ái được
phải chăng đây là buồng ảo
buồng hư không vô tận
không nhập
không xuất
chỉ tâm tưởng
qua niệm thức mơ màng
cảm tạ em
cảm tạ nhan sắc một thời
thơm huyền như tơ trời
trói hồn anh
trong thiên ái long lanh
nuối tiếc thời
nuối tiếc không
nuối tiếc thanh sắc vô thường !
Chủ Nhật, 20/12/2015